Chủ đề này nói về sự thuận xuôi theo nghĩa tinh thần, không phải từ bỏ hay xa lánh cuộc sống, mà là ngừng chống lại những gì đang xảy ra.
Tức là thay vì chỉ cảm thấy tức giận trước một điều gì đó, chúng ta bắt đầu cho phép điều đang xảy ra được tồn tại như nó vốn là.
Điều này sẽ khác với việc đấu tranh hay lên tiếng thay cho người khác.
Ở đây không nói đến sự tức giận của bạn trước những bất công trong xã hội, những điều không công bằng đang xảy ra với người khác, mà nó mang tính cá nhân hơn.
Đó có thể là sự tức giận mà bạn đang cảm thấy đối với chính mình, đối với cuộc sống của mình, con đường mình đang đi, hoặc vị trí của mình trong thế giới này.
Nếu bạn đã cảm thấy tức giận trong một thời gian dài thì sự buông bỏ và chấp nhận ở cấp độ tinh thần không phải là điều dễ thực hành.
Chúng ta không sống trong một thế giới luôn khuyến khích con người chấp nhận.
Để học được điều đó, nhiều người thường tìm đến những lời dạy tinh thần, những môi trường tĩnh lặng, những thực hành thiền định hoặc những hoạt động giúp họ học cách sống trong trạng thái cho phép mọi thứ được là chính nó.
Nhưng với một số người, có thể đơn giản là: cơn giận đã đi hết quãng đường mà nó cần đi. Nó đã giúp bạn nhận ra điều gì đó.
Nó đã đi qua bạn. Và bây giờ, nó đã hoàn thành vai trò của mình.
Bạn có thể bắt đầu cảm nhận:
“À… tôi đang dần chấp nhận những gì đang là, nhiều hơn trước.”
Ngay cả khi sự chấp nhận ấy chưa cho bạn biết bước tiếp theo phải làm gì, nó vẫn tạo ra khả năng để bước tiếp theo xuất hiện.
Vì vậy, có thể đây là một khoảng thời gian bạn cảm thấy: Sau rất nhiều giằng co, cuối cùng mình cũng bắt đầu bình tĩnh lại.
Và có thể bạn cần một khoảng thời gian chỉ để ở yên trong sự tĩnh lặng ấy, trước khi hành động. Cho phép bản thân cảm nhận sự chấp nhận và buông bỏ này.
Bởi ở một mức độ nào đó, tất cả chúng ta đều phải học cách chấp nhận những điều mình không thể kiểm soát.
Cho dù tâm trí hay cái tôi vẫn muốn kiểm soát cuộc đời, muốn xác định mình là ai và mình phải làm gì…thì cuối cùng, cuộc sống vẫn luôn nhắc nhở chúng ta rằng:
-Có những điều chúng ta không muốn nhưng vẫn phải đối diện.
-Có những điều chúng ta không lường trước.
Và ngày càng có nhiều người học cách sống cùng dòng chảy của cuộc sống, thay vì luôn cố gắng kiểm soát mọi thứ.
Những biến động của thế giới cũng đang khiến chúng ta nhận ra rằng: Ảo tưởng về sự kiểm soát tuyệt đối thực ra rất mong manh.

